Monday, October 19, 2009

Vì sao Cộng Sản không thỏa mãn được các nhu cầu?

Có thể nói, chế độ Cộng Sản nổi lên do sự bất bình của chế độ vô sản đối với khối tư hữu bóc lột sức lao động triệt để. Với mục đích san bằng sự chênh lệch về giai cấp và được sự ủng hộ của nguồn nhân dân lao động, chế độ Cộng Sản đã giài được chính quyền, tuy nhiên tồn tai không lâu do sản xuất không hiệu quả. Vì sao?


Trước hết, phải nói đến mục tiêu của chế độ Cộng Sản, đó là các cá nhân đều được sở hữu và cùng có một giai cấp như nhau. Điều này nghe rất tuyệt, tuy nhiên đó là một quy trình trái ngược với tự nhiên.

Một xã hội sẽ không bao giờ tồn tại nếu không có thũ lĩnh, tức giai cấp thống trị. Vì nếu không tồn tại giai cấp, các cá thể sẽ tự động tranh giành với nhau đế tạo ra giai cấp thống trị mới cho riêng mình. Hòa bình là điều tốt, tuy nhiên hòa bình không bao giờ tồn tại vì con người luôn có lòng ham muốn khác nhau.

Tuy nhiên, lý do chính đáng nhất để giải thích sự suy tàn của chế độ này nằm ở mục đích của chính chế độ ấy. Dưới chế độ Cộng Sản với nền kinh tế bao cấp, mọi người được hưởng như nhau, và tất cả sản xuất đều được chỉ định bởi nhà nước. Vấn đè nằm ở chỗ các cá nhân khác nhau nhìn một món hàng với một giá trị khác nhau.

Có thể nói, vì do lớn lên ở những môi trường, gia đình, và sự kiện khác nhau, cùng với cấu tạo sinh lý khác nhau, cho nên các cá thể luôn có phong cách, mục đích và niềm vui sống khác nhau. Lấy một ví dụ siêu cơ bản, một người cao 1m80 sẽ có xu thế ăn nhiều hơn một người cao 1m60. Do đó, người to sẽ ăn 4 chén cơm 1 ngày trong khi chàng kia lại ăn 1 chén là đủ. Dưới chế độ bao cấp, 2 người trên sẽ nhận một ngày 3 chén cơm. Có thể nói, chàng lùn chỉ sử dụng 1 chén và dư 2 chén. Trong khi người cao lại thiếu 1 chén. Do đó, sự phân phát như vậy là không công bằng. Tuy nhiên, nếu chàng lùn được phép bán hoặc trao đổi 2 chén dư cho chàng cao thì tốt biết mấy. Nhưng, do tránh tình trạng tích lũy cá nhân, nền kinh tế bao cấp đã cấm sự buôn bán và trao đổi giữa các cá nhân. Do đó, chàng lùn phải bỏ 2 chén cơm dư không làm gì, trong khi chàng cao phải chịu đói nhìn 2 chén cơm ấy rơi vào phí phạm. Từ ví dụ trên cho thấy, sự cung cấp đồng đều cho các cá nhân và cấm trao đổi dẫn đến tình trạng sản xuất thừa và thiếu cùng một lúc dẫn đến phí phạm.

Do các cá nhân có những nhu cầu khác nhau, nhà nước không thể nào định giá được cần sản xuất bao nhiêu để đáp ứng những nhu cầu trên. Do đó, trong thời kỳ bao cấp, chúng ta thường gặp phải tình trạng sản xuất hàng hóa không ai dùng trong khi những thứ cần thiết thì lại luôn thiếu. Do không định được cung và cầu, sản xuất không bao giờ hiệu quả. Bên cạnh đó, do không định nghĩa rõ quyền sở hữu cá nhân, hàng hóa luôn trong tình trạng không bảo quản tốt vì người sử dụng không được lợi gì từ việc bảo quản món hàng không cần thiết.

Trong nền kinh tế thì trường, mọi chuyện diễn ra khác. Doanh nghiệp với mục đích kiếm lời, nên sẽ không khéo sữ dụng tài nguyên hiệu quả và sản xuất vừa đủ để nhằm gia tăng tối đa lợi nhuận. Với nền kinh tế này, hàng hóa sẽ rơi vào tay những ai đề cao nó nhất và do đó được bảo quản tối đa. Sẽ không thấy tình trạng thừa thải vì số hàng thừa sẽ được trao đổi với những người thực sự cần nó.

Tuy nhiên, điều nguy hiểm trong nền kinh tế thị trường nằm ở việc tham nhũng. Do nhằm gia tăng lợi nhuận tối đa, doanh nghiệp có thể trả một khoản nhõ cho các thành phần bên trong chính quyền để tạo thuận lợi hơn cho việc làm ăn. Vì đầu tư vô trong nhà nước sẽ rẻ hơn việc nghiên cứu để tạo ra một hệ thống sản xuất hiệu quả, các nhà tài phiệt luôn có tay trong bộ máy chính quyền. Vụ khủng hoảng kinh tế vửa rồi của Mỹ là một hể quả rất rỏ của xu hướng ấy.

** Note: You may use your Facebook or Twitter account as an ID to post a Comment. Thanks!




Blogger template 'Fundamental' by Ourblogtemplates.com 2008.

Jump to TOP